26/10/2017 | 14:39 GMT+7

Phải chăng đế chế phim chiếu rạp đang dần bị đào hố chôn?

Phải chăng sự trỗi dậy của các phim truyền hình và phim điện ảnh chiếu trên mạng đã và đang đe dọa sự phát triển của phim chiếu rạp?

Trong thời đại của phim Netflix, chương trình truyền hình của HBO cùng hàng loạt phim lớn của Marvel, định nghĩa về những bộ phim hay nhất mọi thời đại chỉ có trên màn ảnh hình như đã lỗi thời.

Chia buồn cho các bộ

Suốt 120 năm, các bộ phim điện ảnh luôn tạo ra những bước đột phá và tạo thay đổi tích cực cho những gì luôn được coi là truyền thống (nhất là trong khoảng một tới hai thập kỷ gần đây).

Nhưng những năm vừa qua và nhất là 2017, chúng ta mới thấy rõ sự đi xuống của dòng phim điện ảnh với tư cách là thể loại phim ngự trị với thứ vị độc tôn trong tâm trí cộng đồng. Người ta sẽ đổ tội cho những phầng phim tiếp theo làm ra chỉ để câu khách như Transformers, Mummy hay Despicable với tiêu đề bắt mắt. Nhưng cũng đừng quên rằng rạp chiếu hiện đại vẫn có những món ngon đặc sắc như Baby Driver, The Big Sick hoặc Beatriz at Dinner.

Không, thực ra lí do chính là ở Netflix, Marvel và HBO

Từ các công ty giải trí thành công nhất trên toàn thế giới cho tới nhà sản xuất truyền hình quyền lực đều muốn xoá nhoà đi ranh giới giữa phim điện ảnh và phim truyền hình, khiến khán giả giờ đây không còn phân biệt được đâu là phim chiếu rạp, đâu là phim bộ nữa.

Phải chăng đế chế phim chiếu rạp đang dần bị đào hố chôn?

Tham vọng triệu đô của Netflix được bắt đầu từ sau phim hài nhạt nhẽo The Do Over do Adam Sandler đóng vai chính. Đó là một danh hài đã lỗi thời trên màn ảnh rộng, nhưng đủ để khiến người ta để ý tới: Thôi nào, Adam Sandler chuyển sang đóng phim nhiều tập rồi à? Rồi ta mở lên xem, và ta biết rằng à, Netflix cũng bắt đầu làm phim điện ảnh rồi đấy.

Phải chăng đế chế phim chiếu rạp đang dần bị đào hố chôn?

Cú hit gần đây của nhà đài bạc tiền trị giá tới 75 triệu đô là War Machine ra mắt vào tháng 5 với sự tham gia của Brad Pitt, và tiếp theo sau là Okja, câu chuyện cổ tích thời hiện đại có kinh phí lên tới 50 triệu đô từ đạo diễn nổi danh nhất nhì Hàn Quốc, Bong Joon Ho cùng 2 ngôi sao Jake Gyllenhaal và Tilda Swinton. Cuối năm nay sẽ là Bright một bộ phim hành động gần 100 triệu đô cùng sự góp mặt của Will Smith.

Một số trong hàng tá những tác phẩm được bày bán trên mạng này sẽ được chọn để soi xét dưới con mắt của những nhà phê bình kỳ cựu – những người thường chỉ quen với dòng phim điện ảnh hàn lâm, được làm ra chỉ để chiếu ở rạp chứ không phải thưởng thức trên sofa phòng khách nhà bạn. Lối thoát nào cho chúng để có cơ hội được gần với tượng vàng Oscar?

Homecoming và cách Marvel học tập kịch bản phim truyền hình

Điều gì đã tạo ra sự khác biệt giữa những bộ phim này với các phim truyền hình của Netflix như House of Cards hoặc Daredevil? Hãy để ý sự chênh lệch về độ dài của chúng. Bạn có thể xem War Machine trong một buổi tối, trong khi để theo đuổi một phim truyền hình thì lại mất tới cả tuần lễ hoặc hơn.

Nói cách khác, nhiều người yêu thích phim nhiều tập vì chúng sở hữu một kịch bản chặt chẽ. Phim chiếu rạp cho ta thư giãn trong hai giờ trong khi phim truyền hình lại thoả mãn ta nhiều hơn thế.

Phải chăng đế chế phim chiếu rạp đang dần bị đào hố chôn?

Dù vậy thì việc này lại không đúng lắm cho trường hợp một phim điện ảnh ăn khách của mùa hè này: Spiderman: Homecoming. Tương tự một số nhân vật truyền hình, Người Nhện được giới thiệu lần đầu trong vai trò cameo của một tập/phần phim lớn trước đó (Captain America: Civil War năm ngoái).

Trong một kịch bản mà số lượng nhân vật chính phụ không thua kém gì một series truyền hình, nhưng thời lượng thì lại chỉ giới hạn trong hai tiếng hạn hẹp, Homecoming vẫn có thể tạo ra các tình huống căng thẳng, mâu thuẫn đan xen và kết thúc mở khiến người xem tò mò về điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.

Đó chính xác là những gì phim ảnh cần.Vũ trụ điện ảnh Marvel có được sự phong phú và đồ sộ của thế giới nhân vật trong phim truyền hình, đồng thời cũng học hỏi được tính liên kết và mở rộng chặt chẽ của các series đỉnh cao.

Lợi thế về quy mô của phim điện ảnh đang bị mất dần

Trước đây thì bạn có thể khá chắc là mình sẽ không tìm đâu được một phim hoành tráng cháy nổ và kỹ xảo đẹp trừ khi lết thân tới rạp. Nhưng chuyện đó xưa rồi diễm.

Bạn đã xem Game of Thrones chưa? HBO đã chi tới hơn 10 triệu đô chỉ cho chưa tới một giờ đồng hồ trên tivi cho những cảnh đấu kiếm, các con rồng khạc ra lửa và bộ tóc giả của Khaleesi. Dù không có tập phim nào có ngân sách lên đến 9 chữ số so với các phim điện ảnh bom tấn, nhưng một mùa có 10 tập thì tổng cộng vào chắc cũng không kém gì.

Phải chăng đế chế phim chiếu rạp đang dần bị đào hố chôn?

Theo như những gì được tiết lộ, tập cuối mùa 7 của Game of Thrones sẽ dài tới 1 giờ 22 phút, và những mùa tiếp theo được dự kiến cũng như vậy. Nói cách khác, tập phim sẽ có tầm vóc như một phim điện ảnh.

Giờ đây bạn thậm chí còn có thể xem một số phim bộ trong rạp chiếu. Sắp tới sẽ là Inhumans của Marvel được ra mắt trên kênh ABC (dù rằng thật khó để tin cái series này sẽ làm nên cơm cháo gì ngay từ phần tạo hình nhân vật đã quá bết bát).

Đến lúc đó có lẽ ta phải định nghĩa lại khái niệm về phim chiếu rạp. Dù sao thì trong một vài năm tới, sẽ chẳng ai quan tâm tới điều này mà cái quan trọng đó là nội dung ra sao.

Chia sẽ
Ý kiến bạn đọc